Tinh thần làm chủ

Chuyện kể rằng có một chiếc thuyền nọ đang lênh đênh trên biển, chẳng hiểu vì lý do gì mà vỏ thuyền lại bị thủng 03 lỗ, phía đầu 01 lỗ, đoạn giữa 01 lỗ và ở đuôi 01 lỗ, nước bắt đầu tràn vào trong thuyền qua các lỗ thủng và nếu không có hành động kịp thời thì thuyền sẽ chìm. Người thuyền trưởng họp khẩn tất cả những người trên thuyền và họ cùng thảo luận nên làm thế nào.

Sau một hồi lâu thảo luận, cuối cùng họ đi đến quyết định:

  • Chia người trên thuyền làm 03 nhóm
  • Mỗi nhóm chịu trách nhiệm xử lý một lỗ thủng.

Sau khi thống nhất, các nhóm nhanh chóng bắt tay vào công việc khắc phục lỗ thủng mà nhóm mình phụ trách. Họ tất bật với các công việc xem xét lỗ thủng, tìm kiếm công cụ và vật tư hiện có trên thuyền, trong điều kiện rất hạn chế về thời gian, công cụ và vật tư, họ bắt đầu gây gổ và đổ thừa lẫn nhau, nào là công tác bảo trì thuyền đã không được làm tốt bởi xưởng bảo trì và đại tu thuyền trên bờ, nào là đơn vị kỹ thuật đã không chịu kiểm tra kỹ lưỡng thuyền trước khi khởi hành, để bây giờ họ phải lãnh hậu quả thế này, nào là các thành viên nhóm không chịu chủ động tham gia vào công việc khắc phục hiện tại, nào là sự phân công không công bằng của thuyền trưởng, nào là thiếu thốn công cụ dụng cụ và vật tư,...

Tuy nhiên, họ vẫn phải khắc phục lỗ thủng mình đã được giao. Sau một khoảng thời gian, nhóm thứ nhất họ đã bịt được lỗ thủng, nước không chảy vào thuyền qua lỗ thủng này nữa. Cả nhóm vui mừng với thành quả của mình, trưởng nhóm này quyết định cả nhóm cần nghỉ ngơi và tổ chức ăn mừng thành quả đạt được với vài chai rượu và lương thực có sẵn trên thuyền mà họ có mang theo lúc khởi hành. Thực sự, lúc đó họ chẳng nghĩ gì đến việc các nhóm khác đã hoàn thành nhiệm vụ hay chưa.

Đến lượt nhóm thứ hai, sau một hồi lâu vật lộn họ cũng hoàn thành được việc khắc phục lỗ thủng mình phụ trách. Họ nghĩ, chúng ta thật tuyệt vời, với điều kiện khó khăn như thế mà chúng ta vẫn hoàn thành nhiệm vụ, mặc dù nước vẫn còn rỉ rỉ vào chút ít, nhưng với điều kiện thực tế, kết quả như vậy đã là quá xuất sắc rồi. Họ quyết định nghỉ ngơi, và cần ăn uống chút gì đó để mừng thành quả này. Ngay lúc đó, họ thấy có người của nhóm một đang chuẩn bị thức ăn và rượu, họ liền hỏi thăm và biết nhóm này cũng đã hoàn thành nhiệm vụ, họ liền nhập chung với nhóm một để ăn mừng thành quả.

Trong lúc ăn mừng thành quả, các thành viên nhóm một và nhóm hai nói chuyện rôm rả, họ kể về các khó khăn và cách họ khắc phục lỗ thủng, họ khen nhau đã tài giỏi như thế nào, trong điều kiện khó khăn và cấp bách như thế. Họ cùng nhau bàn tính xem khi về đất liền sẽ đề nghị cấp trên khen thưởng thế nào với thành quả này và đề xuất kỷ luật các bộ phận trên bờ vì lý do thiếu trách nhiệm như thế nào. Họ ca hát rôm rả cả con thuyền.

Trong lúc đang vật lộn với lỗ thủng mình phụ trách, các thành viên nhóm ba nghe thấy tiếng hát của hai nhóm còn lại trên thuyền, họ liền cử người xem có chuyện gì, người này về thông tin cho họ biết các nhóm kia đã thực hiện xong nhiệm vụ và đang ăn mừng. Các thành viên nhóm ba rất bực mình vì chuyện này, họ nói chuyện với nhau về thuyền trưởng giao nhiệm vụ không công bằng, nhóm họ nhận lỗ thủng quá lớn, các nhóm kia không có tinh thần hỗ trợ đồng đội,...Tuy nhiên, họ không hề cử người hay đích thân nhóm trưởng đi yêu cầu trợ giúp. Họ nghĩ, chúng ta mà làm không xong thì có mà chết cả đám, ở đó mà ăn mừng.

Kết cục là, nhóm ba đã không hoàn thành nhiệm vụ, nước vào thuyền ngày càng nhiều đến mức không thể cứu vãn và cuối cùng thuyền chìm!

Lời bàn: "Tinh thần làm chủ" không có nghĩa là hoàn thành nhiệm vụ được giao, nhưng có nghĩa là đảm bảo đạt được các mục đích chung, trong câu chuyện này chính là "thuyền không chìm"

Phạm Xuân Tiến

0 comments: