Truyện cổ tích thời nay: Voi và Kiến

Trong một khu rừng nọ, có một con voi, hình như nó bị một vết trầy ở chân. Một con kiến bám theo chỗ trầy ấy mà cắn. Khi con voi biết được chuyện này, nó bực mình và nói: Thôi nhé, chú buông chỗ ấy ra!

Kiến trả lời: Không đời nào, muốn tôi buông ra à, phải có cái gì đó chứ!

Sau một hồi thương lượng không thành công, con voi bực mình quá, nó dậm chân mạnh một phát xuống đất, chú kiến bị văng khỏi, và bị gãy cột sống vì cú va đập khá mạnh, nó nằm liệt một chỗ.

Về phần con voi, vì nó dậm chân mạnh quá, lại đạp nhằm cục đá, khiến nó bị đau chân và đi cà nhắc.

Một số con thú khác trong khu rừng biết chuyện bèn bàn tán xôn xao. và đưa tin loạn xị.

Khá nhiều con lợi dụng chuyện này bán quảng cáo thông qua việc đưa tin và liên tục đào bới quá khứ! Chả hiểu sao_chúng cứ thích dùng quá khứ đề nói về hiện tại. Chúng chẳng giúp gì cho con voi lẫn con kiến, mặc cho cả hai con này đang bị đau.

Một số con khác thì lên tiếng bảo vệ kiến, chúng nói voi tàn nhẫn quá! Chúng chẳng hề đếm xỉa đến cảm giác của voi lúc bị kiến cắn.

Vài hôm trước những con kền kền, một loại sống nhờ vào sự chết chóc, chúng đến bên con voi và nói: ông có gì cho chúng tôi không. Đang bị đau chân, vừa bị kiến cắn, vừa bị kền kền vòi tiền, nó liền ị một bãi lớn và nói với đám kền kền: của chúng mày đó!

Không kiếm được gì, lũ kền kền bay khắp khu rừng loan tin, tiếng kêu của chúng làm cả khu rừng hoang mang.

Nghe tiếng kêu của đám kền kền, đám cóc, nhái, ễnh ương cũng thi nhau kêu loạn xị làm náo loạn cả khu rừng. Voi và kiến vẫn đang loay hoay chữa vết thương. Một số con khác vốn chuyên làm công tác truyền thông tư tưởng, khi nghe cả khu rừng xôn xao, chúng liền nghĩ: vụ này lớn quá mình không tham gia thì bọn kia sẽ nghĩ gì về mình. Và thế là chúng cũng nhảy vào loan tin, và để thể hiện đằng cấp của mình, chúng làm chương trình rất hoành tráng. Cuối cùng, về bản chất chúng cũng chi lo cho cái nồi cơm của mình mà thôi, ai sống ai chết chúng cũng mặc.

Sau nhiều ngày liên tục kêu la, cuối cùng hình như đám cóc nhái và ễnh ương đã thấm mệt, một số con bỏ mạng làm mồi cho đám kền kền, số còn lại cũng cảm thấy đói vì những ngày qua chỉ lo kêu mà quên đi kiếm ăn. Tiếng kêu thảm thiết ban đầu của chúng (ban đầu chúng kêu như đang bị cắt tiết ấy) cũng giảm dần. Một số con trong số chúng hình như đã biết được sự thật. Một sự thật mà đám cóc nhái, ễnh ương biết được thật kinh khủng, chúng biết được sự thật này sau khi đã bỏ sức kêu nhiều ngày, một số con bỏ mạng vì chuyện này.

Sự thật đó là: Dù chúng có kêu cả năm thì voi vẫn là voi, kiến vẫn là kiến, và bản thân chúng vẫn cứ là cóc, nhái và ễnh ương. Chẳng ai có lợi trong vụ này ngoại trừ đám kền kền.

Tiếc là có một số con không nhận ra sự thật này, chúng vẫn tiếp tục kêu đua theo mấy con kền kền.

Phạm Xuân Tiến

0 comments: